• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Tôi vùi mặt vào đầu gối anh, không biết làm thế nào để an ủi anh. Mỗi người đều có quá khứ đau lòng, tôi biết anh kể ra chuyện này không phải vì muốn nghe mấy lời đồng tình của tôi.

Tôn Gia Ngộ từ từ thiếp đi trong sự mệt mỏi tột cùng. Tia sáng yếu ớt cuối cùng từ bên ngoài phản chiếu lên mặt anh, gương mặt không một chút sắc hồng.

Tôi mò mẫm sờ soạng khắp nơi để tìm thứ có thể chống giá rét. Đầu tôi lóe lên một ý nghĩ khi tôi vô tình sờ xuống ghế ngồi ở dưới thân.

Tôi rút con dao Thụy Sỹ luôn mang theo bên người cố gắng chọc thủng vỏ da bên ngoài rồi rút từng miếng mút nhét vào áo anh.

Tôn Gia Ngộ giật mình kinh ngạc. Anh ngổi thẳng dậy nắm tay tôi: "Em hãy để lại một nửa mà dùng".

"Không!". Tôi kiên quyết từ chối.

Anh cất giọng bật lực: "Cô bé ngốc nghếch này, anh dạy em thêm một điều nữa nhé. Khi gặp nguy khốn, em nên tự cứu mình trước mới nghĩ đến người khác. Nếu không em sẽ liên lụy tới người xung quanh, em hiểu chưa?"

Tôi nói thà rằng tôi không hiểu.

Tôn Gia Ngộ ôm chặt tôi và vùi mặt vào tóc tôi. Anh thở dài: "Em đúng là ngốc...".

Tôi nắm lấy áo anh. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là nương tựa vào nhau.

Khả năng sinh tồn của nhân loại nhiều lúc bền bỉ vượt qua sức tưởng tượng của con người. Đến lúc ánh bình minh ló dạng, tôi gần như quỳ xuống cảm tạ trời đất rằng chúng tôi vẫn còn sống.

Chúng tôi đối mặt với hai sự lựa chọn, một là ở lại đây chờ đợi cứu viện, hai là rời khỏi nơi này đi tìm người giúp đỡ.

Nếu chúng tôi không lạc đường, nếu ký hiệu trên bản đồ là chính xác thì cách đây mười mấy cây số về hướng Tây Bắc có một thôn làng nhỏ. Rời khỏi nơi này còn năm mươi phần trăm cơ hội sống sót, nếu ở lại chỉ có nước chờ chết, trừ khi có người tìm ra chúng tôi.

"Chúng ta tung đồng tiền xu đi". Tôn Gia Ngộ nói: "Phú quý do con người, sống chết do ông trời. Lúc này chúng ta nên nghe theo quyết định của Thượng đế, không chừng có thể tìm ra đường sống".

"Một hai ba". Đồng xu được tung lên, rơi xuống xoay vài vòng trên ghế và lăn xuống sàn xe. Chúng tôi cúi người nhìn đồng xu, mặt có chữ ở bên trên. Thế là chúng tôi quyết định rời khỏi nơi đó.

Chúng tôi đốt chiếc lốp xe cuối cùng, khói đen bốc lên kèm theo mùi cao su khó chịu.

Tôn Gia Ngộ ngẩng đầu nhìn mặt trời hồi lâu. Anh đeo một cái kính dùng để trượt tuyết khá lớn, che gần nửa khuôn mặt anh. Vì vậy tôi không nhìn thấy rõ vẻ mặt của anh.

Tôi im lặng chờ đợi, tôi hiểu rõ sự bất an của Tôn Gia Ngộ. Đồng thời tôi lo lắng ánh nắng chiếu xuống tuyết sẽ khiến anh bị mắc chứng mù tuyết.

"Anh sợ đây là sự lựa chọn sai lầm". Tôn Gia Ngộ cuối cùng cũng quay đầu về phía tôi, anh tháo cặp kính mắt và mím chặt môi, bộ dạng của anh đầy do dự và lưỡng lự.

Đây không phải là Tôn Gia Ngộ mà tôi biết. Từ trước đến nay anh đều che giấu rất tốt. Trong con mắt người khác, anh mãi mãi là người tự do phóng khoáng, vô tâm vô tư không quan tâm đến bất cứ điều gì.

Tôi im lặng chờ anh nói tiếp.

"Chúng ta chỉ có thể giả thiết tấm bản đồ này là đúng, chúng ta sẽ tiến về phía trước theo sự chỉ dẫn của nó". Trong tay anh cầm một kim chỉ nam nhỏ. "Nếu gặp may, ba bốn tiếng đồng hồ sau chúng ta sẽ gặp con người hoặc đến nơi có tín hiệu điện thoại. Những chuyện khác chỉ còn cách nghe theo ý trời".

"Ba bốn tiếng đồng hồ có nghĩa là gì?" Tôi hỏi.

"Con người đi trong tuyết, cùng lắm kiên trì ba tiếng đồng hồ. Khi nhiệt độ cơ thể thấp đến mức cực hạn, con người sẽ đi đời, em hiểu chưa?"

Tôi không muốn hiểu, tôi giơ hai tay xoa bóp cơ mặt đông cứng của mình và cố gắng mỉm cười: "Không sao cả, thà em chết ở trên đường còn hơn ở đây, vì ít ra trong lòng em còn có tia hy vọng."

Tôn Gia Ngộ tiến lại gần ôm mặt tôi trong đôi bàn tay lớn đeo găng tay dày của anh: "Anh là tai họa của cuộc đời, chết không đáng tiếc. Anh chỉ sợ liên lụy đến em."

Tim tôi đột ngột nhói đau khi nghe anh nhắc đến từ "chết" vào lúc này. Tôi không muốn trải qua chuyện xảy ra tối hôm qua một lần nữa. Mấy phút anh lịm đi, tôi cảm thấy bản thân như rơi xuống chín tầng địa ngục.

Tôi ôm chặt Tôn Gia Ngộ: "Em bắt anh phải sống". Tôi lặp đi lặp lại câu nói, trái tim co rút đến tức thở: "Chỉ cần anh còn sống, em sao cũng được."

Tôi sẽ không bận tâm đến việc anh có yêu tôi hay không, tôi chỉ cần anh sống sót.

Anh im lặng ôm tôi hồi lâu. Một lúc sau anh hít một hơi sâu và đẩy nhẹ người tôi: "Để anh tắt lửa rồi chúng ta đi thôi".

Trong tầm mắt chúng tôi chỉ có một màu trắng vô cùng vô tận, tất cả các hố và khe rãnh đều bị tuyết chôn lấp, không nhìn thấy vết lồi lõm nào cả.

TRANG: Trước 1...5859606162...92 Sau
Tags: Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, Thư Nghi
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Chờ ngày mưa rơi - Hải Vũ
Truyện dài
Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^. Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách nga ...
icon Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
Truyện dài
Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã ...
icon Nhà nàng ở cạnh nhà tôi - Lini Thông Minh
Truyện dài
"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi" là truyện dài hiện đang gây sốt trên cộng đồng mạng và có mặt khắp nơi trên khắp các diễn đần c ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
icon Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
Truyện dài
Không có những buổi hẹn hò lãng mạn. Không có những ước nguyện trọn đời. Không cả những khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, đằm thắm. ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Trái Đất và Trái Nước
Trò chuyện cuộc sống
Có lần, một bạn học sinh hỏi tôi rằng: Trái Đất ba phần tư là nước, sao không gọi là Trái Nước mà gọi là Trái Đất? Câu trả lời ...
icon Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư
Truyện dài
Cuộc đời Minh An trong tích tắc đảo lộn khi một lượt biến cố đổ xuống. Ba bị bắt và chết trong tù, mẹ kế ôm tài sản bỏ đi, và th ...
icon Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly
Truyện dài
Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắ ...
icon Đủ thân quen
Truyện cười
Cô gái trẻ mặc váy ngắn bó sát đứng đợi xe bus. Khi xe tới, cô gái định bước lên nhưng nhận ra chiếc váy quá chật và cô không thể nâ ...
icon Ai hiểu được lòng em - Lục Xu
Truyện dài
Khi còn nhỏ, cô có tình cảm với anh, thế nhưng lúc ấy anh còn đang cùng với cô em gái cùng cha khác mẹ của cô trình diễn tiết mục thanh ma ...

Thông tin

Load: 0.000878s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
XtGem Forum catalog