• Home
  • TÌM KIẾM
  • TIVI VINA
  • TIVI MOBI

 Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

homeĐọc TruyệnTruyện dài


Thỉnh thoảng có xe ô tô đi qua, ánh đèn pha chiếu vào gương mặt vô cảm của Tôn Gia Ngộ.

Tôi cảm thấy vừa chán nản vừa ngượng ngập. Vừa rồi rõ ràng Duy Duy cố ý để anh nhìn thấy cảnh kích thích cuối cùng. Tôn Gia Ngộ hiển nhiên vẫn còn vương vấn tình cũ với Duy Duy, vậy thì tôi ở đây có ý nghĩa gì?

Tôi đẩy cửa xe chào tạm biệt Tôn Gia Ngộ: "Tôi về đây".

Anh "ừ" một tiếng, thần sắc có vẻ không tỉnh táo. Có lẽ là tôi đa nghi, thần sắc tương tự hình như từng xuất hiện trên gương mặt Duy Duy. Một đôi nam thanh nữ tú nổi bật như vậy, bọn họ ở bên nhau mới xứng đôi, tôi không thể nào sánh bằng Duy Duy, cũng không ngốc đến mức làm trò tiêu khiển của người khác.

Mới đi được mười mấy mét, Tôn Gia Ngộ đuổi theo túm tay tôi: "Em làm sao vậy? Lên xe, tôi đưa em về."

Tôi nở nụ cười miễn cưỡng: "Cám ơn bữa tối của anh, tôi có thể tự đi về."

Tôn Gia Ngộ nắm lấy vai tôi và xoay người tôi lại: "Đang yên đang lành sao tự nhiên em lại có thái độ này? Tôi đắc tội với em à?"

"Không, chỉ là tâm trạng của tôi không tốt lắm".

"Con gái Trung Quốc đều như vậy?" Tôn Gia Ngộ tỏ ra mất kiên nhẫn: "Người sau còn khó hầu hơn cả người trước."

Tôi mỉm cười: "Chào anh!"

Lần này Tôn Gia Ngộ không đuổi theo tôi.

Tôi đi bộ rất lâu ở trên đường. Thời tiết lạnh vô cùng, mỗi hơi thở là có làn khói trắng bay ra. Tôi muốn cười nhưng nước mắt cứ thế trào xuống bờ mi.

Tôi đã sai rồi, tôi bị giọng nói trong đêm đen mê hoặc, mơ một giấc mơ xa vời và có một vọng tưởng không nên có. Giống như tôi bóc từng lớp từng lớp hành tây đến mức mắt cay xè và chảy đầy nước nhưng bên trong không hề có thứ khiến tôi vui mừng.

Khi tôi về đến nhà, trong phòng tối om, Duy Duy vẫn không thấy đâu. Tôi không muốn bật đèn, lần mò trong bóng tối rót một ly vodka rồi từ từ uống sạch. Sau đó tôi mới hiểu ra, tại sao Duy Duy ở nhà hay uống loại rượu mạnh này.

Tôi nằm ngủ trên ghế salon. Sáng sớm hôm sau khi tôi mở mắt, trời đã sáng hẳn. Cửa phòng Duy Duy vẫn đóng, không có dấu hiệu cô trở về. Tôi vội vàng đi đánh răng rửa mặt, thay quần áo để đến trường. Do rượu vẫn còn chưa tiêu tán hết, đầu tôi đau như búa bổ, trong gương hiện lên một gương mặt lờ đờ, hai mắt thâm quầng đáng sợ đến mức tôi thề sau này sẽ không bao giờ đụng đến rượu nữa.

Giữa giờ học, điện thoại di động trong ba lô rung lên. Tôi ra ngoài nghe điện thoại, người ở đầu bên kia là Bành Duy Duy, cô ấy đang ở đồn cảnh sát.

"Triệu Mai, mang ít tiền đến chuộc tớ đi". Giọng nói của Duy Duy khàn khàn mệt mỏi chứ không trong trẻo như mọi ngày.

Tôi giật bắn mình, suýt nữa điện thoại rơi xuống đất: "Duy Duy, xảy ra chuyện gì vậy?"

Cô nói với giọng thê thảm: "Cậu đến rồi nói sau".

"Được, cậu đợi tớ".

Tôi cúp điện thoại, vội đến mức không kịp thu sách vở vào ba lô, chỉ cầm ví tiền và hộ chiếu chạy ra khỏi cổng trường.

Trên đường phố Odessa rất hiếm gặp xe taxi, tôi chặn một chiếc xe tư nhân mặc cả giá tiền rồi đi ngân hàng rút tiền, sau đó mới đến Cục cảnh sát. Trên đường đi, tôi không quên gọi điện cho Andre: "Andre, phiền anh hỏi giúp tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Đến Cục cảnh sát, Andre mặc cảnh phục đã đứng chờ tôi ở cổng. Tôi nhảy xuống xe chạy nhanh về phía anh. Andre đón tôi và đưa tôi vào bên trong. Anh thông báo vắn tắt với tôi: "Hai người nửa đêm cãi lộn, cô gái định đốt nhà, hàng xóm đã báo cảnh sát".

"Duy Duy đốt nhà?" Tôi gần như không thể tin vào tai mình: "Người kia là ai?"

Andre không trả lời mà hất mặt về phía đầu hành lang.

Tôi đưa mắt theo Andre, không ngờ nhìn thấy Tôn Gia Ngộ. Tôn Gia Ngộ đứng tựa vào bờ tường bất động, trên miệng anh ngậm một điếu thuốc lá. Vai anh dán một miếng băng y tế, áo sơ mi đầy vết máu. Mặt anh có mấy xước do móng tay cào.

Tôi nhìn Tôn Gia Ngộ, tim đột nhiên nhói đau. Tôi nhất thời ngây người, quên cả mục đích đến đây.

Đến khi Andre ở bên cạnh nhắc nhở: "Mai, cô làm sao vậy?", tôi mới định thần: "Bành Duy Duy đâu rồi?"

"Cô ấy vẫn còn ở bên trong, đang bị cảnh sát thẩm vấn".

Andre hướng dẫn tôi làm một loạt thủ tục bảo lãnh phức tạp. Tôi không kìm chế nổi chất vấn: "Tại sao người đàn ông kia không phải làm mấy thứ này?"

"Cô Triệu, bạn cô ra tay làm người ta bị thương trước. Bạn cô còn mưu đồ đốt nhà để cùng chết với người ta. Căn hộ suýt nữa bị nổ vì khí đốt rò rỉ". Một nữ cảnh sát trả lời tôi: "Cô thử nói xem nên kiện ai?"

Tôi lập tức á khẩu, lặng lẽ nộp tiền và ký tên. Có đáng làm vậy không Duy Duy? Tôi cảm thán trong lòng, cứ phải gây chuyện đến mức hai bên cùng thiệt hại hay sao? Vậy mà trong mắt người không liên quan, những điều cậu làm chỉ là trò cười mà thôi.

TRANG: Trước 1...1617181920...92 Sau
Tags: Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, Thư Nghi
» Lượt đọc :

Bình luận Facebook

 Cùng chuyên mục

icon Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
Truyện dài
Vẫn Mơ Về Em Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống ...
icon Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
Truyện dài
“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Di ...
icon Thiên thần hai mặt - La Thùy Dương
Truyện dài
Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo ...
icon Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
Truyện dài
Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Dường như d ...
icon Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Truyện dài
Tên sách có làm bạn tò mò? “Ngồi khóc trên cây” có vẻ là một truyện hành động của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn sẽ gặp, sau nhữ ...
Xem thêm...

 Bài viết ngẫu nhiên

icon Cho và nhận
Trò chuyện cuộc sống
Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kì cái gì chỉ để lấy một n ...
icon Sọ dừa
Truyện Cổ Tích
Một hôm trời nắng gắt, ngư­ời vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát n­ước quá mà không tìm đâu ra nư­ớc, cuối cùng bà đành phải li ...
icon Truyền thuyết về Hồ Gươm
Truyện Cổ Tích
Vua Lê Lợi đã trả lại gươm cho rùa thần và từ đó hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là hồ G­ươm hay hồ Hoàn Kiếm. Vào thời giặc Minh ...
icon Cổ tích người cha
Trò chuyện cuộc sống
Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé m ...
icon Sao họ không tự làm?
Truyện cười
Một cụ ông 83 tuổi lần đầu tiên đến bệnh viện. Nhìn thấy cái dây chuông đặt dưới gối, ông hỏi cô cháu gái: - Cái gì đây? - Đó l ...

Thông tin

Load: 0.001744s.
Truy Cập:
CopyRight © TRASUA.ME
Touch-Mobile-Web
U-ON
Robots.txt ✩ Sitemap.xml
Old school Swatch Watches